Người dùng trực tuyến

> Khách trực tuyến: 3

> Thành viên trực tuyến: 0

> Tổng số thành viên: 1,276
> Thành viên mới nhất: Thanhhong277

Newest Members

> Thanhhong277 - 21/05/2018
> Yennhan98 - 20/05/2018
> Dudu - 12/05/2018
> nguyen thi kim ngan - 10/05/2018
> Hoangphuocthanh - 10/05/2018
> hoang thi thuy - 09/05/2018
> minhuyen - 08/05/2018
> doananhkiet - 07/05/2018
> Hung - 07/05/2018
> 16K4041053 - 07/05/2018
 


Tin nhắn

Bạn phải đăng nhập để gửi tin.

23-05-2018 01:45
E gửi Thầy điểm nhóm ạ, nhóm e địa diện bên cty bđs Thịnh vượng .. Điểm 1195 Thành viên: Huỳnh Thị Mỹ Diệu Phan Thị Thu Hằng Lê Thị Diễm My

22-05-2018 22:05
Các nhóm SV ĐPKD đã gửi video thì gửi kết quả điểm đàm phán vào tin nhắn cho thầy

22-05-2018 06:38
Em gửi thầy điểm nhóm em, nhóm em đại diện cty Thịnh Vượng và đạt được 1129 điểm. Thành viên nhóm : Lê Thị Thu Hảo, Lê Thúy Hằng, Lê Thị Như Nguyệt

21-05-2018 21:26
Em gửi điểm nhóm ạ. Nhóm em bên công ty Anh Đào: 650+404+15+50+60+0= 1179. Tên thành viên nhóm: Hiền Linh,Nguyễn Thị Thanh Nhàn, Thu Hoài, Thu Thủy, Nhật Minh.

21-05-2018 21:06
Em gửi thầy điểm nhóm em bên cty Anh Đào,điểm đạt được là 650+400+15+50+60-30=1145 điểm.Thành viên nhóm:Trà Thị Tố Yên,Nguyễn Thị Thùy Sương,Đỗ Tiểu Ni,Ng


Shoutbox Archive

Bình chọn

Bạn cần thông tin nào trên website này?

Tài liệu học tập
Tài liệu học tập
67% [8 Ý kiến]

Tài liệu tham khảo
Tài liệu tham khảo
25% [3 Ý kiến]

Tin tức liên quan môn học
Tin tức liên quan môn học
8% [1 Ý kiến]

Thông tin giải trí
Thông tin giải trí
0% [0 Ý kiến]

Ý kiến: 12
Bạn phải đăng nhập để bình chọn.
Bắt đầu: 17.09.17

Lý thuyết về Lợi thế tuyệt đốiIn

Trong cuốn sách nổi tiếng của mình xuất bản năm 1776 với nhan đề “Sự giàu có của các quốc gia“, Adam Smith đã đưa ra quan điểm phản bác lại nhìn nhận của chủ nghĩa trọng thương cho rằng thương mại là một trò chơi có tổng lợi ích bằng không. Smith lập luận rằng các quốc gia khác nhau chính là về khả năng sản xuất các hàng hóa một cách có hiệu quả và theo ông, một nước có lợi thế tuyệt đối trong sản xuất một sản phẩm khi mà nước đó sản xuất sản phẩm đó một cách hiệu quả hơn so với nước khác. Vào thời kỳ của Smith, người Anh là những nhà sản xuất hàng dệt hiệu quả nhất trên thế giới với sự ưu việt hơn hẳn về các quy trình chế tạo. Trong khi đó, nhờ sự kết hợp của khí hậu thuận lợi, đất đai phì nhiêu, và kinh nghiệm tích lũy qua nhiều thế hệ, người Pháp lại là những người sản xuất rượu vang hiệu quả nhất. Như vậy, có thể nói rằng người Anh có được lợi thế tuyệt đối trong việc sản xuất hàng dệt, trong khi người Pháp lại có lợi thế tuyệt đối về sản xuất rượu vang.

Theo Smith, các nước nên chuyên môn hóa vào sản xuất những sản phẩm mà nước đó có lợi thế so sánh và sau đó trao đổi những hàng hóa đó lấy những hàng hóa sản xuất bởi những nước khác.Lập luận cơ bản của Adam Smith là một quốc gia không bao giờ nên tự sản xuất những hàng hóa mà thực tế có thể mua được từ các nước khác với chi phí thấp hơn. Và bằng cách chuyên môn hóa sản xuất những hàng hóa mà một nước có lợi thế tuyệt đối, cả hai nước sẽ thu được lợi ích khi tham gia vào thương mại quốc tế.

Ví dụ phân tích tác động của thương mại diễn ra giữa hai nước là Ghana và Hàn Quốc với một số giả định sau:

-       Ghana và Hàn Quốc cả hai đều có cùng một lượng các nguồn lực và những nguồn lực này có thể được sử dụng để sản xuất một trong hai sản phẩm là gạo hoặc cacao.

-       Tại mỗi nước có sẵn 200 đơn vị nguồn lực và Ghana phải tốn 10 đơn vị nguồn lực để sản xuất ra một tấn cacao và tốn 20 đơn vị nguồn lực để sản xuất ra một tấn gạo. Như vậy, Ghana sẽ có thể sản xuất ra được 20 tấn cacao khi không sản xuất gạo hoặc 10 tấn gạo khi không sản xuất cacao hoặc là số lượng kết hợp của gạo và cacao ở giữa hai mức sản lượng trên. Những sự kết hợp về sản lượng gạo và cacao khác nhau mà Ghana có thể sản xuất được biểu diễn trên đường GG‟ trong Hình vẽ…..  Đây được xem là đường giới hạn khả năng sản xuất (PPF) của Ghana.

-       Tương tự như vậy, giả sử rằng, tại Hàn Quốc phải tốn 40 đơn vị nguồn lực để sản xuất một tấn cacao và chỉ tốn 10 đơn vị nguồn lực để sản xuất một tấn gạo. Như vậy, Hàn Quốc sẽ có thể sản xuất tối đa 5 tấn cacao khi không sản xuất gạo, 20 tấn gạo khi không sản xuất cacao, hoặc là số lượng kết hợp của cả cacao và gạo nằm giữa hai mức sản lượng kia. Những sự kết hợp về sản lượng gạo và cacao khác nhau mà Hàn Quốc có thể sản xuất được biểu diễn trên đường KK‟ trong Hình 5.1. Đây được xem là đường giới hạn khả năng sản xuất (PPF) của Hàn Quốc. Có thể thấy rõ là Ghana có lợi thế tuyệt đối về sản xuất cacao (vì tại Hàn Quốc phải tốn nhiều nguồn lực hơn để sản xuất cacao so với ở  Ghana.)

Tương tự như vậy, Hàn Quốc có lợi thế tuyệt đối về sản xuất gạo. Trường hợp khi không có nước nào trao đổi buôn bán với nhau: Mỗi nước sử dụng một nửa nguồn lực của mình có được để sản xuất gạo và nửa còn lại dùng để sản xuất cacao. Và đồng thời mỗi nước sẽ phải tiêu dùng lượng hàng hóa mà nước đó sản xuất ra. Ghana có thể sản xuất 10 tấn cacao và 5 tấn gạo (biểu diễn bằng điểm A trên Hình 3.1), trong khi Hàn Quốc có thể sản xuất ra 10 tấn gạo và 2,5 tấn cacao. Khi không có thương mại, mức sản xuất kết hợp của cả hai nước sẽ là 12,5 tấn cacao (10 tấn của Ghana cộng 2,5 tấn của Hàn Quốc) và 15 tấn gạo (5 tấn của Ghana cộng 10 tấn của Hàn Quốc). Nếu mỗi nước chuyên môn hóa vào sản xuất mặt hàng mà mình có lợi thế tuyệt đối rồi sau đó trao đổi với nhau hàng hóa mà nước đó thiếu, Ghana sẽ sản xuất được 20 tấn cacao còn Hàn Quốc sẽ sản xuất được 20 tấn gạo. Như vậy, bằng cách thực hiện chuyên môn hóa, sản lượng của cả hai hàng hóa đã tăng lên. Sản lượng của cacao tăng từ 12,5 tấn lên 20 tấn, trong khi sản lượng gạo tăng từ 15 tấn lên 20 tấn. Mức tăng về sản lượng thu được từ việc thực hiện chuyên môn hóa là 7,5 tấn cacao và 5 tấn gạo. Bảng 3.1 sẽ tóm tắt những con số này.

Bằng cách tham gia vào hoạt động thương mại và trao đổi 1 tấn cacao lấy 1 tấn gạo, các nhà sản xuất ở cả hai quốc gia có thể tiêu dùng một lượng nhiều hơn cacao và gạo. Giả sử rằng Ghana và Hàn Quốc trao đổi cacao và gạo trên cơ sở 1:1; có nghĩa là giá của 1 tấn cacao ngang bằng với giá của 1 tấn gạo.

Nếu Ghana quyết định xuất khẩu 6 tấn cacao sang Hàn Quốc và nhập khẩu về 6 tấn gạo thì lượng tiêu dùng cuối cùng của nước này sẽ gồm 14 tấn cacao và 6 tấn gạo. So với trường hợp khi chưa chuyên môn hóa và tham gia vào thương mại thì lượng tiêu dùng tăng thêm 4 tấn cacao và 1 tấn gạo. Tương tự đối với Hàn Quốc, lượng tiêu dùng cuối cùng của nước này sẽ gồm 6 tấn cacao và 14 tấn gạo, tức là tăng thêm 3,5 tấn cacao và 4 tấn gạo. Như vậy, nhờ có chuyên môn hóa và thương mại, sản lượng của cả cacao và gạo đều được tăng lên và người tiêu dùng ở cả hai nước được tiêu dùng nhiều hơn. Do đó, chúng ta có thể thấy rõ rằng thương mại là một trò chơi có tổng lợi ích là một số dương; và thương mại mang lại lợi ích ròng cho tất cả các nước tham gia.


Share This Article
Social Sharing: Facebook Google Tweet This Favourites
URL:
Facebook Like:


Chưa có bình luận nào.

Gửi bình luận

Đăng nhập để gửi bình luận.

Đánh giá

Chỉ có thành viên mới được đánh giá.

Please login or register to vote.

Chưa có đánh giá.
967,175 unique visits